Bà Dương Thu Hương từng là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nhưng đã bị khai trừ khỏi Đảng vào năm 1989 do "đấu tranh cho tự do dân chủ" và phê phán thể chế hiện hành. Bà viết nhiều tác phẩm nổi tiếng như Bên kia bờ ảo vọng, Những thiên đường mù … nói lên sự vỡ mộng của mình đối với chế độ cộng sản, và được Bộ trưởng Văn hóa Pháp, ông Jacques Toubon, trao tặng Huân chương Văn hóa Nghệ thuật Chevalier des Arts et des Lettres năm 1994
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Dương Thu Hương đã theo chân đoàn quân chiến thắng vào tiếp thu Sài Gòn, và bà đã “ngồi xuống vỉa hè ôm mặt khóc như cha chết, vì nhận ra rằng, kẻ thắng trận là một chế độ man rợ hơn người thua”, bà có “một cảm giác vô cùng hoang mang và cay đắng”, vì “cái đẹp phải tan nát, và nền văn minh phải quy hàng”. Dương Thu Hương nói: “Thế hệ của chúng tôi đã bị lừa…”, “Năm 69, khi tôi gặp những tù binh đầu tiên hoàn toàn là những người Việt Nam thì tôi biết mình đã bị lừa. Tôi tưởng kẻ thù của mình phải mắt xanh mũi lõ và da trắng… Năm 69, tôi thấy họ là người mũi tẹt da vàng tóc đen.” “Cả thế hệ của chúng tôi đã bị lừa.” Bà nói một cách cay đắng.






Vài lời nói trước:
Người viết về câu chuyện này may mắn là bạn của 3 người trong nhóm vận
động dựng cột cờ, nên đã được biết khá rõ ràng. Trong phạm vi giới hạn
một bài viết, người viết chỉ vắn tắt, cốt yếu nhấn mạnh về ý nghĩa của
cột cờ đầu tiên do chính người Việt Nam tị nạn dựng lên, hơn là chi tiết
chính xác sử liệu. Rất mong độc giả chia sẻ, cũng như các nhân vật
trong cuộc cảm thông bỏ qua những thiếu sót. Bài viết này được viết
riêng cho chuyên mục “Người Việt, 30 Năm Tị Nạn và Định Cư” như một đóng
góp nhỏ bé trong việc ghi lại quá trình thành hình và phát triển của
cộng đồng Việt Nam tại Little Saigon.







